×

Bạn đã bao giờ hình dung Thiên đường như thế nào chưa

Cho đến khoảng cuối thế kỷ 17, Thiên đường chủ yếu nói về diệu kiến (Beatific Vision). Hạnh phúc hoàn hảo của sự vĩnh cửu trên Thiên đường bao gồm sự thờ phượng, ngợi khen và tôn thờ Thiên Chúa cùng với các thiên thần, thánh, tử đạo, những người xứng đáng trong Cựu Ước và thậm chí một số người ngoại đạo cao quý như các nhà triết học vĩ đại Plato và Aristotle.

Thiên đường là việc được nhìn thấy Thiên Chúa "mặt-đối-mặt", không thông qua "một ly tối". Đó là một sự vĩnh cửu tập trung vào Thiên Chúa hoặc Chúa Kitô trên trời. Do đó, Bản án cuối cùng (1425-30) của Fra Angelico cho thấy Chúa Kitô ngồi trên ngai vàng được bao quanh bởi các thiên thần, Mary và các vị thánh.

Tay phải của ngài hướng lên Thiên đường, tay trái hướng về Địa ngục. Bên phải Chúa Kitô, các thiên thần đang đưa những người được cứu qua một khu vườn thiên đường đến một thành phố trên thiên đường, trong khi bên trái của ngài, những con quỷ đang tống những kẻ độc ác xuống Địa ngục.

Do Thái giáo truyền thống có phần kín đáo hơn về cuộc sống tiếp theo. Nhưng khi được nói đến, nó chủ yếu dựa trên tầm nhìn tâm linh của Thiên Chúa. Như một giáo sĩ thế kỷ thứ III đã giải thích: "Trong thế giới sắp tới không có ăn, uống, không giao phối, không buôn bán, không ghen tuông, không hận thù; thay vào đó, người công chính ngồi với vương miện trên đầu và tận hưởng sự huy hoàng của đấng tối cao thiêng liêng".

Hồi giáo cũng có ý tưởng về diệu kiến. Nhưng Thiên đường cũng là một nơi của những thú vui nhục dục. Trong Thiên đường Hồi giáo, người may mắn sẽ cư ngụ trong những khu vườn hạnh phúc, trên những chiếc ghế dài đối mặt với nhau. Một chén rượu ngon từ dòng chảy sẽ được truyền qua những ai không làm điều xấu. Trái cây và thịt sẽ có sẵn. Và sẽ có những thiếu nữ, "với đôi mắt đen, lớn như những viên ngọc ẩn giấu Phần thưởng cho những gì họ đã làm" (Kinh Qur'an 56,22-4).

Nhưng từ giữa thế kỷ 18 đến hết thế kỷ 19, quan niệm về Thiên đường đã có một sự chuyển đổi dần dần tập trung vào các hoạt động của con người. Quan niệm thời trung cổ rằng những người trên Thiên đường sẽ hạnh phúc hơn nếu có thể thấy những đau khổ của người bị đày đọa trong địa ngục đã biến mất, nhất là khi mọi người đã bất mãn hơn khi nhìn thấy những đau khổ công khai của người khác. Khái niệm địa ngục là nơi trừng phạt thể xác vĩnh cửu đã bắt đầu biến mất, thay vào đó có quan niệm rằng tất cả cuối cùng có thể được cứu, ít nhất là nếu họ muốn.

Thiên đường ngày nay đã gần hơn so với lúc ban đầu - chỉ có một tấm màn mỏng ngăn cách người sống với người chết. Đó cũng là sự tiếp nối của sự tồn tại vật chất, chỉ khi không có những đau khổ của cuộc sống hiện tại này. Mặc dù Thiên đường vẫn là nơi nghỉ ngơi, nhưng người được cứu ngày càng chủ động, tạo ra một môi trường tràn ngập niềm vui. Tình yêu của con người đã thay thế sự ưu việt của tình yêu của đấng thiêng liêng. Mối quan hệ giữa con người trở thành nền tảng cho thế giới bên kia cùng quan niệm gia đình, thân quyến sẽ được tái hợp. Thiên đường hiện đại đã được lãng mạn hóa. Những người yêu nhau cũng sẽ gặp lại nhau.

Tuy nhiên, bất chấp chúng ta ngày nay không chắc chắn của về sự tồn tại của một cuộc sống sau khi chết, Thiên đường được coi là một trạng thái sau khi chết, trong đó chúng ta tiếp tục có ý thức về bản thân và ký ức về cuộc sống của chúng ta trên Trái đất. Cùng với điều này, vẫn còn niềm tin rằng chúng ta sẽ được đoàn tụ với những người mà chúng ta yêu thương trên trái đất này. Cuộc sống ở đó, như trên trái đất này, sẽ là một nơi những người thiện lành sống vui vẻ, yêu thương và phát triển về mặt đạo đức, trí tuệ và tinh thần.

Mặc dù chúng ta sẽ không còn ở trong cơ thể vật lý, nhưng vẫn còn hy vọng rằng chúng ta sẽ là chính mình. Nói tóm lại, cuộc sống này, bất chấp tất cả những nỗi buồn và đau khổ, cho chúng ta thấy thoáng qua sự sống sau đó. Người ta tin rằng cuộc sống sắp tới sẽ trở nên hoàn hảo nếu như trong cuộc sống hiện tại, ta làm điều thiện, tránh xa điều ác.

tổng hợp

Ads in post custom

Ads in post custom1

Ads in post custom2

Ads in post custom3